Nhà Thọ Vực

1797

Nếu “Vực” là vùng, phạm vi, cõi, cái ngưỡng thì có thể hiểu làng Thọ Vực là một bờ cõi, là cảnh giới của THỌ, một ước vọng bình dị của người đời? Và nhà Thọ Vực là một định nghĩa, quan niệm, cảm xúc hay một cách ứng xử mới mẻ về một không gian Phúc- Lộc- Thọ?

Thông tin dự án:
Đơn vị thiết kế: V-Architecture
KTS: Lê Lương Ngọc
Vị trí: Làng Thọ Vực, xã Đồng Tháp, huyện Đan Phượng, Hà Nội.  (Cách trung tâm Hà Nội 20km)
Diện tích xây dựng: 170m2
Diện tích sàn: 350m2
Chi phí Dự án: 50.000 USD
Năm hoàn thành: 2012
Nhà Thọ Vực nằm trong ngôi làng nhỏ bé, yên tĩnh, bên đê sông Đáy.

Dù sự đô thị hóa đang nhanh chóng biến đổi khu vực ngoại thành Hà Nội, ngôi làng vẫn còn may mắn giữ lại được ngôi chùa cổ, những thảm xanh, không gian mặt nước, cùng những ngôi nhà truyền thống.

Chủ nhân sinh ra trong một gia đình thuần nông. Là một thương nhân thành đạt, ở tuổi ngũ tuần, ông quyết định xây dựng một ngôi nhà mới ở ngoại ô để tránh những ồn ào của cuộc sống thành thị hiện đại.

Là một người theo đạo Phật, ông tin vào “Hư vô” và giới hạn cuộc sống. Vì vậy. ngôi nhà ẩn dật này sẽ là một sự đổi khác với ngôi nhà xa hoa trước đó. Đây sẽ là một không gian sống thanh tịnh, nơi mà ông và gia đình có thể tận hưởng một cuộc sống thư giãn, giản dị giữa thiên nhiên.

 Cân nhắc theo hiện trạng tự nhiên của khu đất và mong muốn của chủ nhà, nhóm kiến trúc sư đã thiết kế một ngôi nhà lấy cảm hứng  từ kiến trúc truyền thống. Kiến trúc nhà sàn kết hợp không gian mở và đa năng như của Đình làng, tạo ra những không gian linh hoạt, xóa bỏ ranh giới giữa không gian bên trong và bên ngoài, giúp con người gần gũi với thiên nhiên hơn.

Tầng trệt được xây dựng kết hợp giữa bê tông và gạch nung. Sự chia cắt không gian được hạn chế, chỉ có khu vực vệ sinh và phòng ngủ có bao che. Giảm thiểu tối đa việc sử dụng các thiết bị sinh hoạt hiện đại. (Chủ nhà còn dùng lá, củi khô để đun nấu ngoài trời thay cho bếp thông thường.)

Tầng trên của công trình là một không gian mở lớn và rỗng. Sự kết hợp của hệ mái treo trên hai cột chống với hệ rèm tre bốn mặt công trình, không gian này hoàn toàn hòa vào bối cảnh tự nhiên xung quanh. Đây là không gian ưa thích của chủ nhà với bàn trà, bên gốc cây cổ thụ, ông tận hưởng thời gian yên tĩnh, một mình đọc sách, ngồi thiền, hay đơn giản là ngắm nhìn không gian xung quanh. Vào những thời điểm khác, không gian này có thể biến đổi thành phòng họp, phòng ăn lớn hoặc phòng chơi cho trẻ.

Hệ mái treo và cấu trúc không sử dụng lưới cột cho phép không gian tầng trên là một phần của bối cảnh khu đất. Đặc biệt, khi cất hệ thống rèm tre lên, không còn sự phân cắt giữa không gian xây dựng và không gian không xây dựng.

Trong không gian này, khi chiêm ngưỡng khung cảnh bình dị xung quanh, lắng nghe một tiếng chim hót, tiếng gà gáy, thoang thoảng hương cau, chạm nhẹ vào quả mới chín, cảm nhận những luồng khí tươi mát đến từ con sông, dường như ai cũng thấy mình là một phần không thể tách rời của ngôi nhà, làng quê, dòng sông….

Kiến Việt

Ảnh khác: