Những công trình du lịch cỡ “khủng” tồi tệ nhất thế giới

130

Tòa Tokyo Skytree trông thật là hoành tráng. Bốn năm xây dựng và có độ cao 2,080ft (hơn 630m), tòa tháp quan sát kiêm trụ thu phát sóng khổng lồ này mở cửa vào hôm 22. 5. 2012 với tư cách là công trình lớn thứ nhì trên thế giới. Theo dự kiến, nó sẽ đón khoảng 8000 du khách vào ngày đầu tiên. Chỉ có Dubai, nhà thầu vĩ đại của những thứ to lớn, mới có thể khoe những công trình to hơn – ví dụ như tòa nhà Burj Khalifa khổng lồ; nếu đặt Burj cạnh Skytree thì Burj vẫn cao hơn 700ft, tức là hơn khoảng 200m.

Tokyo_Sky_Tree_2012Tòa tháp Tokyo Skytree Burj_Khalifa_building

Burj Khalifa

Theo đuổi những công trình khổng lồ luôn là một ám ảnh của ngành du lịch. Trong khi tòa Skytree và tòa Burj có phong cách đáng tán dương, những dự án với quy mô lớn khác – nhằm câu khách du lịch – đã chứng minh rằng “to hơn” không phải lúc nào cũng có nghĩa là “tốt hơn”. Sau đây là năm lời nhắc nhở:

Khách sạn Ryugyong, Bắc Hàn

Ryugyong-hotel

Khách sạn Ryugyong

Từng được lên lịch để khánh thành vào dịp Đại hội Thanh niên Sinh viên Thế giới hồi năm 1989, khách sạn Ryugyong tại Bắc Triều Tiên sẽ là khách sạn cao nhất hành tinh. Đáng buồn thay, những sự kiện xảy ra vào năm 1992 đã cắt mất nguồn cung cấp vật liệu thô của Bắc Triều Tiên, và khách sạn bị bỏ rơi từ đó đến tận năm 2008 – lúc một công ty truyền thông của Ai Cập đồng ý cố thêm một lần nữa. Người ta đã dùng những tấm kính mới để lấp các lỗ hổng, nhưng hạn chót cho ngày tái-khánh-thành (tháng 4. 2012 – để trùng với dịp kỉ niệm 100 năm ngày sinh của Kim Il-Sung) đã bị lỡ.

Tòa tháp Đồng hồ Mecca, Ả Rập Saudi

mecca-clock-tower

Các kiến trúc sư đã liếm môi chờ cơ hội tái thiết thành phố Mecca trong nhiều năm trời. Vua Abdullah đã và đang tìm kiếm một cuộc cải tổ ngoạn mục cho thành phố này – nơi đón hơn 12 triệu khách hành hương Hajj mỗi năm. Tòa tháp Đồng hồ Hoàng gia Mecca là công trình hoành tráng nhất, nhìn xuống nhà thờ Hồi giáo Haram và có độ cao 1900ft (gần 580m) với một khách sạn 5 sao, một khu trung tâm mua sắm năm tầng, hai sân bay trực thăng, và một trung tâm hội thảo nằm gọn bên trong. Giới quan chức của Mecca đã san phẳng một ngọn núi, phá hủy một pháo đài từ đế chế Ottoma để lấy chỗ cho công trình, nhưng sự xuất hiện của nó khiến người dân địa phương và các nhà phê bình nhăn mặt, họ gọi nó là một “công trình kiến trúc lố bịch” và một “phiên bản sến của Big Ben”.

Bể bơi của resort San Alfonso del Mar

San_Alfonso2

Với hơn 4300km đường bờ biển, Chile hẳn sẽ là một địa điểm ngon lành để phát triển du lịch hàng loạt nếu nước biển của nó không lạnh thấu xương tủy. Nhưng đừng sợ: vào năm 2006, resort San Alfonso del Mar đã khai trương bể bơi lớn nhất thế giới – chứa hơn 66 triệu gallon nước, kéo dài hơn 3,300ft (hơn 1km), xây liền kề với bờ biển, và có gắn hệ thống điều chỉnh nhiệt độ. Các nhà kinh doanh khách sạn xa gần đã liếc nhìn San Alfonso del Mar với con mắt ghen tị, và thế là một cuộc đua “bể bơi lớn” đã bắt đầu. Chẳng phải Chile có vấn đề gì về nước. Nhưng với tư cách là vùng biển phát triển nhanh nhất thế giới, những hồ bơi cỡ khủng đã khiến Chile dần mất hết không gian.

Bờ biển Dubai

Không một cuộc tổng kết “các thảm họa du lịch cỡ khủng” nào là hoàn chỉnh nếu thiếu lời chào dành cho “Bố già”: Dubai. Nhưng bắt đầu từ đâu đây? À, có khách sạn Atlantis, vốn được dán mác “Một hỗn hợp kiến trúc kinh dị lai căng giữa truyện Ngàn lẻ một đêm, phim truyền hình dài tập Dynasty của những năm 1980s, và một cái bao cao su Durex màu hồng”.

atlantis3

Và dĩ nhiên, còn có bãi biển nhân tạo làm từ hàng tỉ tấn cát lôi từ đáy của Vịnh Ba Tư để giải quyết “nạn thiếu hụt bãi biển” của thành phố. Nếu tra Google Earth và nhíu mắt nhìn, bạn sẽ thấy rằng nó trông giống một cái quần bơi bikini.

dubai-island

Valle de la Prehistoria, tại Cuba

Valle-de-la-Prehistoria-008

“Thung lũng Tiền sử” của Cuba, xây dựng vào những năm 1980 và nằm ngả ngớn trong 11 hecta của công viên quốc gia ở ngoại ô Santiago. Chắc hồi đấy công viên này là một ý tưởng hay ho. Nhưng đáng buồn thay, khủng long thể theo trí tưởng tượng của những năm 1980 lỗi thời rất nhanh chóng, và sau khi phim “Công viên kỉ Jura” ra mắt (năm 1993), mấy chú khủng long của “Thung lũng Tiền sử” trông như những món đồ chơi lếch thếch bị bỏ xó. Con khủng long T-Rex còn giống cái phiên bản của phim Godzilla – trình chiếu hồi năm 1954.

Thế nên, những ai đang ghen tỵ với tòa tháp Skytree của người Nhật: hãy suy xét cho kĩ. Kiểm tra lại tiềm lực tài nguyên, kiểm tra lại túi tiền, và cố đảm bảo làm sao cho những công trình khủng của mình không trở nên lỗi thời ngay khi bạn đặt viên gạch cuối cùng xuống. Và nếu thấy rằng mọi mặt đều thất bại, thì hãy nhớ: những thắng cảnh tự nhiên vẫn có thể thu về khẳm tiền. Rất ít thứ có thể sánh được với tấm thảm thêu bất tận của rặng san hô The Great Barrier Reef (rặng san hô lớn nhất thế giới, tại Úc), với vẻ đẹp muôn màu của cực quang trên bầu trời phía bắc Scandinavia, hay sự hùng vĩ của Grand Canyon (Mỹ). Hãy nghĩ cho kĩ trước khi bạn bắt tay vào một dự án rộng 9000 mẫu (3650 hecta), bao gồm một trung tâm du khách, và một đống nhà hàng.

Theo SOI