Nghịch lý

42

Kienviet.net –   Nhiều nhà kinh tế cho rằng, BĐS là hàng hóa, nên để thị trường tự điều tiết. Nhà nước không cần can thiệp. Thế nhưng, chúng ta đang vận hành nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, nên việc sử lý cái tảng băng BĐS không đơn giản như vậy.

   Thị trường bất động sản (BĐS) cuối năm vẫn im lìm đóng băng, không có dấu hiệu nhúc nhích, cho dù các doanh nghiệp BĐS không ngớt kêu cứu thảm thiết và Chính phủ cũng đã đề ra nhiều giải pháp nhằm tan chảy tảng băng khổng lồ này. Tỷ như, giảm giá thuế, gia hạn tiền sử dụng đất, giảm lãi suất cho vay, nghiên cứu chia nhỏ căn hộ, giảm giá bán.v.v… Câu chuyện BĐS trở thành vấn đề hot của nền kinh tế quốc dân hiện nay. Nó làm nóng từ nghị trường Quốc hội cho đến người dân nghèo trong xã hội. Nhìn hàng ngàn tòa chung cư cao tầng, biệt thự… đứng phơi mình trong giá lạnh mùa đông giữa hoang tàn cỏ mọc mà không khỏi xót xa. Mới đây, theo báo cáo tài chính Quý III trên sàn chứng khoán của 33 doanh nghiệp (DN) kinh doanh BBĐS cho thấy, lượng hàng tồn kho của các DN này là 73.670 tỷ VND, tức khoảng 3,5 tỷ USD và nợ ngân hàng lên tới 155. 355 tỷ VND, hơn 7,5 tỷ USD. Còn theo đánh giá của một chuyên gia kinh tế, thì dư nợ tín dụng liên quan đến BĐS ở nước ta hiện đã lên đến một triệu tỷ VND, chiếm gần 50% GDP cả nước, trong đó nợ xấu, tức là nợ khó đòi, mất trắng là 250 ngàn tỷ.

Thị trường BĐS đóng băng cũng làm cho ngành sản xuất vật liệu xây dựng trì trệ. Hàng hóa sản xuất ra không tiêu thụ được. Mà xi măng là ví dụ điển hình. BĐS không tiêu thụ được, tức là không có người mua. Thông thường, hàng ế là có hai nguyên nhân: chất lượng kém, mẫu mã không đẹp và giá cao. Nhưng ở thị trường BĐS lại nảy sinh một nghịch lý. Hàng tồn kho, nhưng giá quyết không hạ ?! hoặc có hạ thì giá vẫn cao ngất ngưởng so với khả năng của người có nhu cầu, tức là đại đa số nhân dân. Không bán được hàng, thì không có tiền trả nợ ngân hàng. Hàng tồn càng lâu, nợ càng lớn. Đó là cái vòng luẩn quẩn. Tại sao lại như vậy. Doanh nghiệp BĐS thì kêu rằng, để có được một dự án BBĐS người ta phải mất quá nhiều chi phí từ tiền thuê đất, giải phóng mặt bằng… cho đến phí bôi trơn để dự án chạy cho suôn sẻ! cho nên có giảm thì chỉ tý tẹo thôi, chứ “liều” giảm chỉ còn 10 triệu/m2 như dự án Đại Thanh ở Hà Nội hay dự án của Hoàng Anh Gia Lai ở TP. HCM thì…doanh nghiệp lỗ?!

Nhiều nhà kinh tế cho rằng, BĐS là hàng hóa, nên để thị trường tự điều tiết. Nhà nước không cần can thiệp. Thế nhưng, chúng ta đang vận hành nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN, nên việc sử lý cái tảng băng BĐS không đơn giản như vậy. Cái khoản nợ tín dụng của BĐS chiếm tới một nửa GDP cả nước đang làm đau đầu các nhà quản lý vĩ mô. Thị trường BĐS càng đóng băng, nền kinh tế nhà nước càng bị thiệt hại. Một triệu tỷ đồng nợ do BĐS gây ra kia không thu hồi được, ảnh hưởng đến việc thực hiện các kế hoạch dân sinh và kiến quốc do Quốc hội đề ra. Trong khi đó,các ông chủ DN kinh doanh BĐS không hề bị thua thiệt. Họ đã kiếm đủ và thực sự trở thành đại gia, khi dự án mới chỉ bắt đầu san nền và bán nhà trên giấy. Vì vậy thật không có gì lạ, mà DN BĐS kêu cứ kêu, nhưng hạ giá bán hàng thì nhất quyết không là như vậy. Có người đã ví von, các ông chủ DNBĐS giờ như những chú gấu ngủ đông, đang nhàn nhã nằm trong hang ấm mà liếm bàn chân Gấu, mặc cho cái cục nợ xấu, nợ tín dụng kia cứ ngày một tăng lên tỷ lệ thuận với thị trường BĐS ngày một ảm đạm chưa biết đến khi nào…ấm trở lại và đè nặng lên nền kinh tế của đất nước./.

KTS Phạm Thanh Tùng