Nông nghiệp đô thị theo chiều dọc: Một giải pháp cho các thành phố của Ấn Độ

246

Nền nông nghiệp truyền thống yêu cầu sự đầu tư rất lớn, từ nước  tưới tiêu cho đến thuốc trừ sâu, phân bón… Sau khi nông sản được thu hoạch từ các cách canh tác truyền thống này, chúng phải được bảo quản, đông lạnh và vận chuyển tới nơi tiêu thụ. Các quá trình này gây ra ô nhiễm môi trường rất lớn. Nông nghiệp đô thị thẳng đứng có thể giải quyết được vấn đề này và làm thay đổi môi trường đô thị theo chiều hướng tốt đẹp tại các thành phố.

 Điều gì đã gây ra vấn đề ô nhiễm ?

Trong tổng số 2.94 triệu km2 diện tích thì đất nông nghiệp chiếm khoảng 1,1 triệu km2 tại Ấn Độ. Sản lượng nông sản trên 1 mẫu anh trong nhà của hình thức canh tác nông nghiệp này tương đương với 10 mẫu Anh ngoài trời. Chúng ta có thể giảm được khoảng 110 nghìn km2 đất nông nghiệp và tăng diện tích che phủ rừng tối đa là 1,7 km2. Tăng độ che phủ rừng giúp giảm thiểu tác hại mà sản xuất nông nghiệp đã gây ra cho môi trường trái đất trong nhiều năm qua. Rừng là một tiềm năng lớn dành cho xuất  khẩu bởi nhiều nghành công nghiệp dựa vào rừng như sản xuất gỗ, giấy, vv…điều này có thể mang lại một nguồn thu nhập ngoại tệ quan trọng cho Ấn Độ. Các khu rừng có thể trở thành điểm du lịch thu hút khách tham quan. Từ khía cạnh phát triển, đất rừng có thể hỗ trợ những người nghèo nhất và trở thành một phần quan trọng trong quá trình tái cân bằng khoảng cách giàu nghèo ở Ấn Độ. Chúng ta không thể phủ nhận tầm quan trọng của rừng đối với hành tinh của chúng ta và đối với việc tăng bình quân mức tiêu thụ điện năng trên đầu người thì việc tăng diện tích che phủ rừng sẽ mang lại nhiều lợi ích môi trường.

Đặc biệt ở Ấn Độ người dân còn phải đối mặt với việc thiếu nguồn cung cấp nước trầm trọng. Tại các bang Karnataka và Andhra Pradesh miền nam Ấn độ,một dự án lớn – thành phố khoa học Odyssey do Úc và Singapore tài trợ có tổng diện tích 65.000 mẫu Anh với số vốn hơn 10 tỉ USD đã xây dựng một con đường ảnh hưởng đến hệ thống cung cấp nước. Mặc dù công nghệ thông tin được xem như là một ngành mang lại nhiều lợi nhuận cho đất nước, việc thiếu hụt nguồn cung cấp nước có thể làm suy yếu khả năng xây dựng những thành phố trung tâm công nghệ thông tin ở Ấn độ, yếu tố cần thiết giúp Ấn Độ duy trì được lợi thế về lĩnh vực này so với Trung Quốc.

Trên lý thuyết, các thành phố phải đáp ứng được các nhu cầu thiết yếu của người dân về vấn đề nước sạch, vệ sinh môi trường,và tiếp cận các dịch vụ xã hội, văn hoá, chăm sóc sức khoẻ dễ dàng. Tuy nhiên, các thành phố của Ấn Độ đang có kế hoạch mở rộng: 80% dân số Ấn Độ sẽ sống chủ yếu trong các khu vực đô thị. Chính vì thế, chi phí để đáp ứng nhu cầu thiết yếu của người dân sẽ tăng lên, điều này cũng làm tăng áp lực lên môi trường và tài nguyên thiên nhiên. Tai một vài thành phố, gần như một nửa dân số ở đó không được cung cấp nhà ở, nước sạch hay vệ sinh môi trường căn bản. Gần một phần tư nhà ở tại các trung tâm đô thị là các khu ổ chuột nằm chủ yếu xung quanh các trung tâm việc làm và khu thương mại. Các khu vực thành thị đem lại 2/3 GDP và 90% lợi nhuận cho chính phủ. Các thành phố trên thế giới vẫn chưa tìm ra những cách thức hiệu quả cho vấn đề rác thải và họ đang ngập trong rác.

Canh tác nông nghiệp đô thị theo chiều dọc

Nông nghiệp đô thị có một lịch sử phát triển từ lâu đời, từ những mảnh vườn nhỏ trên những căn hộ đến những khu vườn canh tác theo chiều dọc ở các nơi đỗ xe công cộng và khu đất bỏ hoang. Vậy nông nghiệp đô thị chiều dọc là gì và hình thức nông nghiệp này phù hợp ở đâu ?

Canh tác đô thị theo chiều dọc được cơ bản hình thành từ các tháp cao 20 – 30 tầng hoặc hơn mang đến một môi trường kiểm soát nhiệt độ cho phép bất kỳ một loại cây nào như cây ăn quả, rau xanh và hoa phát triển,thủy canh hoặc khí canh mà không cần đến đất, phân bón. Trong hình thức canh tác này, một số tầng có thể dành riêng để trồng lúa và các nơi còn lại trồng dâu tây, dưa hấu,v.v… Canh tác đô thị dọc còn khắc phục được những mặt hạn chế của canh tác truyền thống. Nó có thể tự xử lý rác thải và sử dụng hệ thống xử lý nước thải phục vụ cho thành phố và cung cấp nguồn nước sạch.Ý tưởng canh tác này do tiến sĩ dickson despommier và sinh viên của ông tại đại học Columbia phát triển và giành được thắng lợi

Thành phố Mumbai với dân số 12.5 triệu dân, có thể tự cung cấp sản phẩm cho chính thành phố bằng cách xây dựng 100 tháp 30 tầng xung quanh ngoại ô trong khi Delhi cần 130 tháp. Tuy nhiên, việc xây dựng hình thức canh tác này ở khu vực ngoại ô của các thành phố này sẽ tạo ra một khoản chi phí giao thông phụ trợ, nhưng việc thiếu quy hoạch đô thị lâu dài ở các trung tâm đô thị lớn của Ấn Độ đã đẩy giá nhà ở và chi phí văn phòng tăng cao. Tại các thành phố như Mumbai, những chi phí này gần như nằm ở mức cao nhất thế giới. Những kế hoạch tài chính thành phố không hiệu quả đã gây ra những hậu quả xấu đối với môi trường đô thị.

Giải pháp

Một đề xuất từ một công ty kiến trúc tại Mumbai đưa ra ý tưởng kết hợp nông nghiệp đô thị đứng với nhà ở thành một toà nhà riêng. Ý kiến này nhằm mục đích giúp các khu chung cư có thể tự đáp ứng được nhu cầu thực phẩm của họ. Vấn đề suy dinh dưỡng đặc biệt ở trẻ em là một vấn đề kinh niên ở Ấn Độ. Thậm chí ở một số bang tình trạng này còn cao hơn cả vùng cận Sahara – Châu Phi. Canh tác nông nghiệp theo chiều dọc mang lại sản lượng cao và giàu dinh dưỡng, thiết thực với người dân và cung cấp đơn giản có thể tạo một bước tiến dài hướng tới việc giảm các vấn đề suy dinh dưỡng trẻ em ở các khu vực đô thị.

Rõ ràng, canh tác nông nghiệp theo chiều dọc có thể giải quyết được nhiều khó khăn của đô thị Ấn Độ. Thêm vào đó, thông qua việc cung cấp nguồn thực phẩm và nước uống ổn định, hình thức canh tác này còn tạo công ăn việc làm cho người dân địa phương. Hơn nữa, các doanh nghiệp có thể tham gia vào hình thức canh tác này bằng việc sản xuất lương thực ngay tại công ty. Công ty Mumbai Port Trust tự hào có một trang trại trên mái nhà rộng 278,7m2 mang đến nguồn cung cấp thực phẩm sạch cho nhân viên.

Tuy nhiên, nếu Ấn Độ áp dụng canh tác nông nghiệp dọc thì những người nông dân bình thường sẽ làm gì? 30 năm qua đã cho thấy rằng Ấn Độ đã phát triển được các ngành công nghiệp dịch vụ, vì thế người nông dân truyền thống của Ấn Độ có thể thích nghi được với nhiều ngành nghề công nghiệp và dịch vụ theo định hướng. Một số nông dân truyền thống có thể tiếp tục phục vụ thị trường thích hợp, như Suresh Borkar, một nam sinh viên Viện Công nghệ Ấn Độ (IIT) và đồng thời cũng là một nông dân trong thị trấn Karjat ở vùng ngoại ô của Mumbai, anh chủ yếu là xuất khẩu gạo của mình hoặc bán cho một vài cở sở trong thành phố.

Thái Linh – Kienviet.net (Dịch từ buildipedia)