Nhà ở công nhân

50

Câu chuyện “ nhà ở cho công nhân” được bàn thảo nghiêm túc tại một Hội thảo mang tầm quốc gia vừa được tổ chức tại Bình Dương, với sự chủ trì của Bộ trưởng Bộ Xây dựng. Nhiều năm qua, khi chúng ta bước vào kinh tế thị trường, xóa bỏ cơ chế bao cấp trong đó có lĩnh vực nhà ở, thì vấn đề “ở” cho công nhân không mấy được quan tâm. Từ chỗ, công nhân là người nhà nước, làm việc trong các nhà máy, được nhà nước lo từ  lương, tem phiếu thực phẩm… đến chỗ ở lâu dài. Còn nếu phải lao động trên các công trường nay đây mai đó, thì chỗ ở tạm vẫn được đảm bảo, bởi đã có 2,8% vốn đầu tư công trình được sử dụng cho việc an cư này.

3_39_1318918944_54_1318911151-trinh-dinh-dung_thumb_248x156.jpg

Bộ trưởng Trịnh Đình Dũng phát biểu tại hội thảo

Bây giờ, sau hơn 20 năm đổi mới, mở cửa và hội nhập quốc tế, kinh tế nước ta phát triển. Dân giàu lên. Nhà cửa đô thị khang trang hơn. To hơn. Cao hơn. Nhưng công nhân không có chỗ ở. Đó là thực tế buồn và phi lý. Người lao động Việt Nam đi làm việc ở nước ngoài còn được chủ lao động nơi đến lo cho chỗ ở, dù với tiện nghi thấp nhất, để họ an tâm làm việc. Còn người lao động Việt Nam làm việc ngay trên tổ quốc mình, đất nước mình thì lại không có nhà ở, và cũng không biết ai sẽ là người lo chỗ ở cho mình? Phải chăng đã có một lỗ hổng trong cơ chế và chính sách khi phát triển kinh tế. Chúng ta kêu gọi đầu tư và khuyến khích các doanh nghiệp sản xuất kinh doanh với nhiều ưu đãi, trong đó có quyền sử dụng đất. Nhưng chúng ta lại thiếu những chế tài bắt buộc nhà đầu tư, chủ doanh nghiệp sử dụng công nhân, phải đảm bảo cho họ có chỗ ở thuận lợi với tiện nghi tối thiểu. Vì thế, khi ra khỏi cổng nhà máy là người lao động trở nên bơ vơ! Các khu nhà trọ rẻ tiền, chật chội, ẩm thấp, thiếu thốn nước sạch, ánh sáng và không an toàn là nơi trú ngụ của người lao động.

congiannan10a1.jpg

  Mục tiêu mà Bộ Xây dựng đưa ra đến năm 2020 sẽ đảm bảo 50% nhà ở cho công nhân, e rằng chỉ là mơ ước!  – ảnh internet

Theo báo cáo của TLĐLĐVN thì hiện nay cả nước có khoảng 1,6 triệu lao động làm việc tại các KCN trên cả nước, trong đó hơn 70% là người ngoại tỉnh có nhu cầu về nhà ở. Thế nhưng, hơn 20 năm qua Nhà nước và doanh nghiệp mới chỉ lo được gần 10% nhu cầu. Còn lại hơn 90% là phải thuê nhà trọ của dân. Để giải bài toán khó khăn này, đã có nhiều đề xuất. Nhưng chắc chắn vai trò của Nhà nước sẽ là chủ đạo. Bởi nhà ở công nhân cũng là một loại hình nhà ở xã hội. Chúng ta không thể kêu gọi chung chung và chờ đợi sự hảo tâm của doanh nghiệp để lo nhà ở cho công nhân, trong khi chính tổ chức Công đoàn lại lúng túng và thiếu các quyết sách cụ thể và hiệu quả để tham gia vào lĩnh vực này. Đã đến lúc cần đến sự can thiệp cứng rắn của Nhà nước trong chính sách đối với doanh nghiệp khi sử dụng lao động. Phải coi việc đảm bảo chỗ ở cho người lao động là một điều kiện bắt buộc khi cho phép doanh nghiệp đầu tư sản xuất. Cùng với chính sách đúng của Nhà nước, là sự chung tay góp sức của các doanh nghiệp xây dựng, các KTS, kỹ sư để tạo ra những kiểu nhà ở công nhân hợp lý, rẻ tiền, thi công nhanh với cấu kiện bê tông nhẹ, bê tông tiền chế lắp ghép nhưng vẫn đảm bảo tiện nghi, để người công nhân có thể sống an toàn, vui vẻ trong tổ ấm của mình. Được như vậy, thì vấn đề nhà ở cho công nhân sẽ có khả năng thực hiện. Còn không, mục tiêu mà Bộ Xây dựng đưa ra đến năm 2020 sẽ đảm bảo 50% nhà ở cho công nhân, e rằng chỉ là mơ ước!  

KTS Phạm Thanh Tùng