Nghiên cứu về phát triển đô thị bền vững

39

Nghiên cứu về phát triển đô thị bền vững (do kiến trúc sư c.Colomès và f.Nomdedeu phối hợp cùng kiến trúc sư Michael Rousseau và nhà thiết kế đồ họa Adrian Maston) và chuyên gia thiết kế đồ họa Adrian Maston nghiên cứu về sự phát triển của các thành phố và môi trường đô thị để đưa ra một bản nghiên cứu về cách thức thiết kế và xây dựng phát triển đô thị bền vững. Nội dung này dựa trên các điều kiện sống đồng thời giúp cân bằng môi trường đô thị với môi trường nông thôn.

1309518402-00-wip-0-50-print-1000x800.jpg

Dự án này tập trung chính vào giao lộ của các thành phố hiện nay với việc tự duy trì các định chế nông nghiệp để sản xuất ra các nguồn lực cần thiết cho dân số đô thị. Thiết kế của bản đề xuất này tập trung vào bức tranh của cuộc sống hiện đại cùng sự pha trộn của không gian đô thị với không gian thiên nhiên, của đất canh tác với đât bỏ hoang và rừng.

1309518411-03-394x1000.jpg

Trong bản đề xuất này, các đội kiến trúc sư cũng gợi ý việc tái sử dụng các mạng lưới hiện có để thiết lập các không gian đô thị mới. Các tuyến đường, làn đường và các đường dẫn hỗ trợ thành phố phát triển trên toàn lãnh thổ trong khi vẫn bảo vệ việc sản xuất năng lượng, thực phẩm, hoa và các nhà máy dọc những khu vực không gian mới này.

1309518405-01-shema-stucture-1000x239.jpg

1309518408-02-pl-00-1000x509.jpg

Phát triển đô thị bền vững có lợi cho các nút giao thông giữa các khu vực địa lí hiện tại và quy hoạch thành phố đồng thời tập trung hướng khu vực dân cư của một thành phố đông đúc tới gần hơn với thiên nhiên. Nó cũng bao gồm tất cả các chức năng đô thị cần thiết trong khi vẫn bảo vệ cảnh quan như: thiết bị công cộng, nhà ở, cửa hàng và các khu vực chức năng khác. Các hoạt động kinh tế mới như sản xuất thực phẩm, trồng trọt; về cơ bản nhằm đảm bảo lương thực cho dân địa phương, việc tái chế rác tải và sản xuất năng lượng có thể được xây dựng nhờ sự liên kết trực tiếp giữa khu vực thành thị và nông thôn.

kienviet-2.jpg

kienviet-coupe-500.jpg

kienviet-indoor-1.jpg

Các kiến trúc sư cũng đã đưa ra một bản danh sách về các bước có thể được thực hiện bởi những thiết lập mới này nhằm phát triển Trung tâm đô thị bền vững:

  1. Dự án là sản phẩm của các mạng lưới hiện có.
  2. Sàn (được gọi là cầu cảng đô thị) được đặt trực giao, vuông góc với đường. Nó được tạo thành và phát triển bởi các yếu tố địa lý cũng như các khu đất hiện có (đồng cỏ, rừng và các cánh đồng) để xây dựng khu vực công cộng cần thiết cho sự phát triển thị trấn.
  3. Những khu vực đô thị công cộng hình thành bởi các cầu cảng đô thị sẽ là nền tảng cho nhà ở khi nó trở nên cần thiết.
  4. Hạ tầng cơ sở và các tòa nhà tạo nên tổng thể tích hợp cả giao thông và các không gian công cộng cho người đi bộ, nhà ở, khu vực kinh doanh và các khu vực khác.

Hệ thống đô thị này giới hạn độ sâu của các khoảnh đất bằng việc ảnh hưởng tới các vùng đất hiện có càng ít càng tốt. Tất cả khoảng không gian này là khu vực công cộng. Một khu vực dành cho nhà ở nhưng có không gian thiên nhiên với các đồng cỏ, khu đất và rừng được bảo tồn; và còn có thể phát triển thêm (khu vực dụng cụ thể dục thể thao, giải trí, các khu vườn trồng hoa quả…)

kienviet-parking-1000x434.jpg

kienviet-plan-masse-2-1000x808.jpg

Đô thị hóa đã dành được những tiến bộ và những bước nhất định: từ đường xá, đến khu vực cầu cảng đô thị và cuối cùng là các tòa nhà. Vị trí của cầu cảng rất đa dạng tùy theo khu vực hiện tại (địa hình, khoảnh đất, ánh sáng mặt trời). Vị trí, mật độ và các hình thái của các tòa nhà thay đổi, phát triển theo nhu cầu. Cấu trúc này sẽ tạo ra các khoảng không đô thị trong khi vẫn cho phép bảo tồn và phát triển khoảng không thiên nhiên, các đồng cỏ và văn hóa sản xuất nông nghiệp.

kienviet-plan-masse-1000x709.jpg

 

kienviet-porosite.jpg

Xuân Trường – Kienviet.net (Theo Archdaily)

1 BÌNH LUẬN

  1. Các dự án với ý tưởng kiểu này đã từng du nhập vào Việt Nam từ khoảng vài chục năm nay, với nhiều nhiều thế hệ các dự án. Song tất cả chỉ dừng lại ở các bào cáo dự án. Còn trên thực tế thì những khu vực mà các nhà quy hoạch, nhà quản lý của Ta và Tây đã vẽ nên trong dự án (chẳng hạn như làng Phú Thượng trồng hoa; Canh, Diễn trồng cam, bưởi; Đông Dư, Cự Khối trồng rau…) đều biến thành đất đô thị một trăm phần trăm, với hệ thống mạng lưới nhà và đường ko theo một tí tì ti quy hoạch nào cả. Cứ như là chưa hề tồn tại một dự án với những chuyên gia Ta và Tây, tiêu tốn bao nhiều tiền.

    Có vẻ như là những kiến thức của Tây quá siêu đẳng, những kinh nghiệm của Tây quá xa vời, nên ko “áp” vào được với thực tế Việt Nam. Với lại, mục đích chính của các bạn Ta là nhằm vào dự án nghiên cứu để … tiêu xiền, chứ chả phải là nghĩ đến những thứ hay ho làm gì. Hay ho lắm, nhưng dưới áp lực của tư duy “mét vuông” thì cũng … đành lòng vậy, cầm lòng vậy. Tuy nhiên, hình như những dự án của Nhật có vẻ có tính khả thi hơn. Cảm giác của tôi thế, chả biết có đúng ko. Thực tế là bên Nhật, đường phố vừa hẹp, bé tí, vừa ngoằn nghèo như rắn uốn lượn. Bên đó cũng nhà siêu mỏng, cũng nhà cổ, nhà xuống cấp, cũng đường dây điện chạy nhằng nhịt như mạng nhện… Tóm lại nhiều thứ giống Việt Nam. Vì thế có thể họ có kinh nghiệm quản lý những vấn đề giống ta.