Soup City – Chủ nghĩa đô thị mới ở Tokyo

71

soup-city-0-600x355.jpg

Soup City do Thomas Shingo Nagy thiết kế

Trong hai thập kỷ, Tokyo đã đầu tư vào phát triển Odaiba, một khu vực đất đắp thêm dọc theo bờ sông của quận, như một phần nỗ lực to lớn để thu hút hơn nữa các doanh nghiệp cách xa khỏi khu vực trung tâm thành phố đông đúc. Trái với địa tầng nhiều lớp và cấu trúc các trung tâm đô thị Tokyo, Odaiba được quy hoạch tổng thể để xây một loạt các nhà cao tầng, được kết nối bởi một mạng lưới giao thông và không gian xanh.

Mặc dù đây là một mặt bằng khu vực rộng chưa từng thấy tại Tokyo, sự phát triển của khu vực tư nhân đã bị chậm đi, chủ yếu là do tầm quy mô thiếu quan trọng của mình. Việc thiếu nguồn nhân lực cấp cao trở thành một nguy cơ đáng kể cho các nhà đầu tư và làm cho các doanh nghiệp nhỏ nản lòng khi chuyển vào đây. Kết quả là chương trình phát triển trở thiếu đa dạng và lạc lõng để đáp ứng được với sự đòi hỏi của một xã hội thay đổi không ngừng. Để tạo một môi trường hữu hiệu đối với một mảng rộng các doanh nghiệp để cùng tồn tại và phát triển mạnh, Soup City lấy cảm hứng từ Chủ nghĩa đô thị ở Tokyo cho một mô hình phát triển thành công.

soup-city-2-600x300.jpg

Công thức dành cho cho Soup City gồm có ba thành phần đô thị đã đặt nền móng cho Tokyo: các chu trình hoạt động, các chu trình mở, và cơ sở hạ tầng giao thông vận tải. Mỗi thành phần được tổ chức thành một dải liên tục, giữ trên hai đầu với bối cảnh xung quanh. Những dải này cùng nhau tạo thành một nút, như là được trộn hay bó lẫn và rồi lại được thả ra như mì trong một bát súp. Những dải hoạt động chứa một loạt các dịch vụ và chương trình giải trí như cửa hàng bán lẻ, nhà hát, khách sạn, v..v…, những hoạt động phục vụ thu hút nhiều du khách đến tổ hợp này.

Dải mở là sự thay đổi kích thước các không gian sàn cho thuê, có sức chứa nhỏ được làm phù hợp cho nhiều văn phòng lớn và khối căn hộ tư nhân. Cuối cùng là dải vận chuyển cung cấp một phương tiện phục vụ tốt và các du khách có thể tới những địa điểm cụ thể trong phạm vi tổ hợp. Dải vận chuyển cũng có một bãi đỗ xe dọc theo chiều dài của nó. Không giống như các cột sàn trong nhà cao tầng truyền thống, các tổ chức tuyến tính của mỗi dải cho phép các thành phần khác nhau có thể phát triển hoặc thu nhỏ mà không ảnh hưởng đến kết cấu ban đầu.

soup-city-1-600x300.jpg

Như một dải ruy-băng uốn cong và lượn xuyên qua tổ hợp, họ tạo ra sự gần kề tự nhiên trong cả mặt bằng và mặt cắt, đưa ra những cơ hội cho sự lai hóa và mối quan hệ hợp tác hỗ trợ của các chương trình phát triển khác nhau. Ví dụ, các cửa hiệu thời trang trên “dải hoạt động” sẽ rất thu hút người tiêu dùng đến ngoại vi của nó, tạo ra sự khuyến khích cho các nhà thiết kế thời trang làm việc và sống trong không gian kế cận không gian trên “dải mở” vì sự gần gũi giữa hai loại không gian này. Trong một nghĩa nào đó, các dải băng sẽ được hình thành như một phần mở rộng của thành phố; một phần vốn mới trong tài sản đã sẵn sàng để giàn xếp các ý tưởng từ các nhà phát triển và người sử dụng.

Vì vậy, hệ thống không áp đặt một kết quả xác định cứng nhắc nào trước khi có một cấp độ hoàn thiện. Thay vào đó nó cho phép các tổ chức tự đưa ra thị trường, tạo ra một sự chuyển hóa nhanh chóng cho các doanh nghiệp để phát triển và mở rộng. Cuối cùng, ba thành phần của Soup City hòa hợp trong khung làm việc để mang lại lợi ích của một đô thị năng động và theo Chủ nghĩa đô thị giống như Tokyo hiện tại – từ đó có thể nhân rộng mô hình, tạo một hình ảnh hấp dẫn hơn và đưa vào trong không gian của một loại hình nhà cao tầng mới.

Hội Vũ – theo elovo