Cầu đi bộ của Pháp – cầu đi bộ của Việt Nam?

97

Nhìn ngắm chiếc cầu dành cho người đi bộ ở La Choche-sue-Yon, Pháp và so thông số của nó với các chiếc cầu cùng dạng này ở nước ta xem sao?

Cây cầu của kiến trúc sư người Mỹ Bernard Tschumi và tổ chức Pháp chuyên tư vấn thiết kế  Hugh Dutton Associés (HDA).


Chiếc cầu hình trụ, màu sắc rực rỡ

Cầu có cấu trúc hình trụ nhằm đảm bảo khả năng chống đỡ khi cây cầu này được xây dựng gần các khu resort ở vùng biển phía Tây nước Pháp và có nhiều người qua lại.




Chiếc cầu ống hình lưới này được xây dựng để nối trung tâm cũ của thị trấn ven biển Đại Tây Dương với các quận mới có đường sắt TGV chạy qua.

Cầu cho người đi bộ: Sự liên kết mới –cũ 

Khi hệ thống đường sắt TGV được mở rộng tới La Roche-sur-Yon và tới các thị trấn gần đó, tiếp giáp gần với biển Đại Tây Dương thì sự kiện này không những quan trọng đối với quá trình hiện đại hóa của hệ thống đường sắt Pháp và châu Âu mà còn là dịp để các nhà thiết kế, quy hoạch vào cuộc nhằm nâng cao chất lượng cuộc sống cho người dân. Vì thế, chiếc cầu màu sắc rực rỡ này được xây dựng dựa trên những cấu trúc cũ ban đầu.

 Ngoài ra, chiếc cầu là liên kết giữa thành phố lịch sử “the Pentagon” ( do Napoléon xây dựng) và các vùng lân cận, giúp cho người dân tiện qua lợi đường quốc lộ và dễ dàng di chuyển từ thành phố vào thị trấn.

Chiếc cầu được xây dựng từ sự hợp tác giữa hai đội kiến trúc và kỹ sư ở  2 thành phố New York (Mỹ) và Paris (Pháp), đứng đầu là Bernard Tschumi và Hugh Dutton.

 Nhà thiết kế dựa trên những tính toán về sự di chuyển thực tế của người sử dụng cầu và kết quả nghiên cứu về kiến trúc của các vùng lân cận để thiết kế cầu, nhằm đảm bảo sự hòa nhập giữa hệ thống cấu trúc ban đầu của chiếc cầu và những nét kiến trúc đô thị mới, hiện đại. Khi được xây dựng xong, cây cầu trở thành biểu tượng của kiến trúc đô thị hiện đại.


 Nhiều người cho rằng sẽ không có kiến trúc nào cả nếu người ta không nhìn thấy ở công trình đó “sự di chuyển”. Với ý tưởng này, các nhà thiết kế cho rằng cây cầu không nên chỉ là phương tiện tĩnh đơn thuần giúp người dân qua lại , mà nên là “vector” năng động, hữu ích để người dân sử dụng và nhận thức về kiến trúc đô thị.

 Do đó, các nhà thiết kế đã tìm ra cách để thể hiện những nét kiến trúc cá tính, năng động: xây dựng hệ thống cấu trúc cầu đặc biệt và sử dụng vật liệu hoàn thiện độc đáo.

 Nhà thiết kế sử dụng polycarbonate để hoàn thiện bề mặt cầu, bảo vệ  người đi bộ khỏi các trường hợp thời tiết khắc nghiệt và hệ thống ánh sáng được xây dựng theo từng nhịp cầu. Thậm chí, sự pha trộn giữa sắc đỏ tươi và màu da cam trở thành sắc màu rực rỡ của cây cầu, nhằm nhấn mạnh một cây cầu đô thị hiện đại. 

 Lấy ý tưởng từ cấu trúc tháp Eiffel

 Cây cầu mới thay thế cho cây cầu cũ, chạy ngang qua hệ thống đường sắt là lối kiến trúc có thể tìm thấy ở bất cứ đâu trên nước Pháp. Lấy cảm hứng từ công trình tháp Eiffel sử dụng các mắt lưới đường chéo, dạng bản mỏng, được tán lại với nhau khiến tháp càng ngày càng vươn lên cao, cây cầu của Bernard Tschumi và Hugh Dutton cũng có kiến trúc kiểu mắt lưới như vậy, nhưng không phải là đường chéo mà là hình ống, nhằm tạo một lối đi thông suốt cho khách bộ hành.

Toàn bộ cầu có kết cấu thống nhất, đơn giản, gồm màng bảo vệ chạy dọc cầu, và kết cấu mái hình vòm khiến ánh sáng vẫn có thể chiếu rọi, tạo sự sáng sủa khi người đi bộ di chuyển trên cầu. Một số lối thoát hiểm trong trường hợp khẩn cấp, các mấu chốt hỗ trợ, bổ sung cũng được tính đến trong xây dựng cầu.

Robert le Ricolais được biết đến là người có đầu óc sáng tạo trong kiến trúc và thiết kế công trình. Ông làm việc ở Pháp từ trước Chiến tranh thế giới 2, sau đó chuyển đến làm việc tại trường đại học Pennsylvania.

 Ông nổi tiếng về các công trình nghiên cứu liên quan đến cấu trúc không gian ba chiều, những khái niệm về cấu trúc như phi trọng lượng và khoảng cách vô hạn. Người ta vẽ tranh và làm thơ để nói về các công trình kiến trúc và xây dựng của ông.

 Và thiết kế cây cầu này cũng là biểu hiện của lòng tôn kính đối với một người con lớn của nước Pháp trong giới kiến trúc.

 Cấu trúc chính của cầu là các mắt lưới hình góc cạnh được nối lại với nhau nhằm cân bằng giữa lực căng và lực nén của vật liệu. Nhà thiết kế sử dụng nhiều thanh nối đơn giản để giảm tải lực căng cho cấu trúc của cầu. Hơn nữa, các thanh nối này gồm các thanh không hề tạo lực nén cho cầu. Nếu phân khúc nào tạo lực nén cho cầu thì nhà thiết kế xây dựng phân khúc đó theo kiểu chữ ‘T’ hay ‘H’, nhằm phân tán đều lực nén cho các phần.

Kích thước của các thanh nối là khác nhau tùy theo thanh đó được đặt ở đâu trên cầu, nhằm tối ưu hóa khối lượng của thép sao cho cầu không phải chịu nhiều trọng tải.

 Ở khúc giữa của cầu, các dây cung ở vị trí thấp hơn là các dây căng, dây ở vị trí cao hơn là các dây có chức năng nén. Tại một số điểm bổ sung, hỗ trợ trên cầu thì cấu trúc này ngược lại.

 Hệ thống cần trục nạng trong giàn ống được thiết kế lớn hơn tại các điểm hỗ trợ, mỏng (theo chiều dọc) hơn và gần các điểm tiếp cận hỗ trợ trên cầu. Còn cấu trúc hình đa góc của các thanh, giàn này nhằm mục đích thay đổi hướng của hệ thống cần trục nạng. Mục đích sau cùng là có được một cấu trúc hình học hài hòa, thể hiện được ưu điểm của các hệ thống, lực cấu tạo nên cầu.

 


 

 

ĐỘI NGŨ THIẾT KẾ

Cấu trúc phức tạp của cầu đòi hỏi phải được thực hiện bởi một đội ngũ chuyên môn. Đứng đầu là kiến trúc sư tên tuổi Bernard Tschumi (thành viên của Hiệp hội kiến trúc Hoa Kỳ), đội ngũ của tổ chức Bernard Tschumi Architects (BTA) và các kĩ sư của tổ chức Pháp Hugh Dutton chuyên tư vấn thiết kế (HAD).

 

Ngoài ra, công trình còn có sự tham gia của các kiến trúc sư Veronique Descharrières, Pierluigi Bucci và Pierre Chassagne. Chịu trách nhiệm quản lý công trình là Jean-Marie Garnier thuộc công ty SNCF (Pháp).

 

Công trình cầu dành cho người đi bộ LA ROCHE-SUR-YON FOOTBRIDGE được xây dựng tại La Roche-sur-Yon, France

         Kiến trúc sư: Bernard Tschumi and Hugh Dutton

         Thiết kế kiến trúc: Bernard Tschumi Architects (BTA)

         Thiết kế kiến trúc và kết cấu: Tổ chức Hugh Dutton (HDA)

         Đội thiết kế của BTA gồm: Francoise Akinosho, Ben Edelberg, Kim Starr – thiết kế giản đồ và Véronique Descharrières, Vincent Prunier, Rémy Cointet, Alice Dufourmontelle – quản lý công trường, giấy tờ xây dựng.

         Đội thiết kế của HDA: Pierluigi Bucci, Pierre Chassagne, Francesco Cingolani, Maria Angela Corsi, Pietro Demontis, Gaëtan Kolher, Cathy Shortle, Romain Stieltjes, Carla Zaccheddu.

         Khách hàng: Thành phố La Roche-sur-Yon

         Đội quản lý công trình: Jean-Marie Garnier, công ty SNCF 

         Nhà thầu: RCC (Renaudat Centre Constructions)

         Ảnh chụp: Christian Richters





THÔNG SỐ KỸ THUẬT

– 67 m (35+32 nhịp cầu)
– 201 m2 bê tông

– 160 tấn trọng lượng, trong đó có130 tấn thép, mỗi mét cầu có trọng lượng 1,9 tấn

– 76 màng chắn hình tròn, 2100 đường chéo có chức năng nén, 1800 thanh có chức năng căng

– 4300 m mặt nghiêng, khoảng 10 km công trình được hàn, 1800 đốt hình trụ

Còn đây là ảnh chiếc cầu đi bộ Việt Nam:


Cầu đi bộ tại điểm trung chuyển xe bus Cầu Giấy

Cầu đi bộ trên đường Nguyễn Chí Thanh

Cầu đi bộ Ngọc Lâm

 

  • Ngọc Ánh (Theo Dezeen)

11 BÌNH LUẬN

  1. cầu đi bộ của pháp và cầu đi bộ của Việt Nam, tuy không nói là so sánh , nhưng hình ảnh sử dụng tương phản,
    nên em mới nói thế, nhưng cái ảnh có mấy bạn tình nguyện trông cầu cũng được đấy chứ, lại còn rất thân thiện , cởi mở ….:d

  2. cầu VN là 1 sự bắt chước chứ hợp lí cũng chỉ 1 phần nào. Làm cầu xong mà giữ nguyên vạch đường ưu tiên cho người đi bộ ở dưới “thật là hợp lí”. Cây cầu trên có tính đến giá trị kết nối về lịch sử, tình toán về nhu cầu của con người, ( hình như qua đường quốc lộ thì phải). Nói chung, mọi so sánh đều là khập khiếng , nhưng cũng lấy đó là cái để học hỏi, nên theo dõi bài thì lọc ra cái hay mà xem

  3. cầu của pháp nếu lắp ráp và giá thành thì chắc chắn tốn kém hơn nhiều!nhưng bù lại nó bền chắc và đẹp hơn! cầu của pháp là do các kts thiết kế nên về mặt thẩm mỹ tinh tế hơn ! cầu việt nam mình chắc do các công ty chuyên lắp ráp cầu thiết kế nên kém phần sáng tạo hơn