Khoảng lặng

37

Thanh thản đạp xe dạo phố…

Mấy ngày nghỉ Tết TP thật yên bình! Không còn những cảnh người xe chen lấn, xô đẩy, ùn tắc giao thông. Không còn bầu không khí đầy bụi và nồng nặc khí thải bởi hàng ngàn vạn xe ô tô, xe gắn máy suốt ngày đêm gầm gào rú rít trên những con đường chật chội. Không còn cảnh từng tốp, từng tốp học sinh tiểu học tất bật đến trường với chiếc cặp to đùng chứa đầy sách đè lên đôi vai trẻ thơ mong manh, yếu ớt.

Không còn khuôn mặt ngơ ngác, thẫn thờ của bao nhà đầu tư trước những con số nhẩy múa, trồi sụt trên sàn chứng khoán… Không còn những tiếng: “ dô! dô…!”, tiếng chạm cốc, tiếng cười nói rổn rảng, ồn ào cùng những khuôn mặt đỏ phừng phừng, những cái bụng núng nính bia và mỡ trong các quán bia vỉa hè, quán nhậu … nhan nhản trên khắp hang cùng ngõ hẻm của TP này.

Đường phố vắng hoe…

Trên công trường xây dựng, những chiếc cần cẩu tháp với cánh tay thép vươn dài tạm ngừng quay, làm chậm đi một chút cái guồng quay tiến độ khô cứng và tàn nhẫn của chủ đầu tư, để bớt đi những tai nạn lao động thương tâm như ở công trường xây dựng tòa nhà Keangnam Hanoi Lanmak Tower kia?! Tất cả vắng lặng. Chỉ còn những ngổn ngang sắt thép, bê tông và các tòa nhà cao tầng cô đơn đứng ngạo nghễ, vô hồn giữa vòm trời xám ngắt trong giá lạnh. Đã nghe chung quanh, lao xao trên vòm cây đang vào mùa thay lá tiếng chim hót líu lo, ríu rít, những thanh âm kỳ diệu của thiên nhiên mà ngày thường hiếm khi có được.

Tất cả thật yên bình!

Thong dong tản bộ

Ông đồ già với bút lông, nghiên mực tàu, giấy đỏ…

Cầu Thê Húc sáng bừng lên trong đêm giao thừa

Mấy ngày nghỉ Tết đem lại cho ta nhiều điều phải suy ngẫm. Đó không chỉ là khoảng thời khắc thiêng liêng để nối quá khứ với hiện tại. Để trời đất chuyển mùa, gieo lộc. Để con cháu nhớ đến cha mẹ, ông bà, tổ tiên. Để gia đình xum họp sau một năm ròng vất vả, mưu sinh trong thời buổi khó khăn, nghiệt ngã của nền kinh tế thị trường. Để con người có dịp gần đến với nhau, hiểu thêm về nhau, thân thiện với nhau, mà bớt đi những quan hệ vị kỷ, đầy toan tính cá nhân…

Mấy ngày nghỉ, có dịp để kiến trúc sư bình tâm, ngắm nhìn và nghĩ suy về TP thân yêu của mình. Thành phố ngày một to ra. Người ngày càng đông. Rất nhiều khu đô thị mới. Hàng trăm tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, cửa sổ tầng này có thể nhìn sang phòng ngủ tòa nhà kia, nhưng sao không có chỗ cho người nghèo đô thị và những không gian xanh? Chỉ bát ngát nhà với kiến trúc tân kỳ, xa lạ và mênh mông nắng cùng cát bụi… Ngày ngày, hàng dòng người xe đen đặc, hối hả, chen chúc nhau đổ vào trung tâm TP, từ thấp hèn như người mua bán “chai chè đồng nát” đến “cao sang, quyền uy” như các công chức, viên chức Nhà nước làm việc trong các Bộ, ngành… tất cả đã làm cho TP tuy rất rộng mà vẫn chật, đường xá được mở mang mà vẫn cứ phải oằn mình vì tắc nghẽn giao thông?!

Mấy ngày nghỉ Tết thật yên bình! Đó là khoảng lặng vô giá. Và tất cả sẽ tốt đẹp hơn khi cuộc đời có nhiều khoảng lặng như thế!

Bài: KTS Phạm Thanh Tùng; Ảnh: Internet