Trong làn sương mỏng (P.2)

73

Xem phần 1 tại đây

Đã trở thành một thông lệ của triển lãm Serpentine ở London, mùa hè này người ta lại được chứng kiến công trình thứ chín trong số các rạp trưng bày của Serpentine, đặt ở vườn hoa Kensington, thành phố sương mù. Công trình được trao giải thưởng tới một kiến trúc sư nổi tiếng tuy chưa bao giờ có cơ hội đặt tác phẩm của mình ở Anh, đó là 2 kiến trúc sư người Nhật Bản của văn phòng SANAA, Ryue Nishizawa và Kazuyo Sejima.

Lựa chọn vật liệu cho khu triễn lãm Serpentine, SANAA đã quyết định lấy vật liệu nhôm để làm vật liệu cho cả 2 mặt trên và dưới của mái. Vườn hoa Kensington tĩnh lặng là hình ảnh tương phản với sự chuyển động nhộn nhịp khi du khách tới thăm.

Một bản vẽ sơ phác kết cấu chính.

Khu lều triển lãm bao trùm gần 400 m2 bên trong Vườn hoa Kensington London.

Được yêu cầu từ đầu tháng 2, cho tới lúc triển lãm bắt đầu, nghĩa là văn phòng thiết kế SANAA ở Tokyo và văn phòng kết cấu SAPS ở London ( trụ sở chính tại Arub ), đã phải làm việc gấp rút để thiết kế, chế tạo và lắp ráp cho kết cấu công trình. Lều triển lãm này còn bao gồm không gian cà phê và khu thính giả, nơi người ta có thể biểu diễn, giao lưu và thuyết trình. Sự được tổ chức kéo dài từ tháng 7 cho tới tháng 10/09.

Dự án đòi hỏi phải cân bằng giữa 1 bên là chức năng phục vụ cho sự kiện với 1 bên là khí hậu đặc trưng của London, SANAA đã nhanh chóng loại bỏ đi hầu hết phương án ngay từ đầu vì không khả thi.  Với lòng tâm huyết, kiến trúc sư của SANAA đã kiên trì theo đuổi tới cùng. Kết quả là một công trình tưởng chừng như trong suốt của lớp mái siêu mỏng và sáng bóng được đỡ bởi nhiều hàng cột nhỏ.

Ed Clark giám đốc phía Arub tâm sự: Cty SANAA muốn tấm mái chỉ dầy khoảng 1 cm; còn chúng tôi tính toán, để chịu lực được mái buộc phải dầy 5 cm. “Rút cuộc họ đã tới gần được mục đích của họ sát hơn chúng tôi!” Cty SANAA đã đề ra rất nhiều giải pháp, trong khi thời hạn thì đã gần kề. Cuối cùng, họ chọn cấu tạo mái bằng lá nhôm ép rất mỏng với gỗ bạch dương, thành quả là tấm mái chỉ dày có 1 inch (2,5 cm).

Trong kế hoạch, công trình với hình dáng giống trùng Amip sẽ bao trùm lên trên 400m2 – “nó sẽ lan ra tự do quanh những thân cây, tựa như một làn khói”, theo lời của một thành viên trong tổ dự án. Nhưng để hoàn thành được một bề mặt mỏng mảnh trên một diện tích rộng như vậy, các nhà thiết kế đã phải gia cố kĩ thuật rất phức tạp cho thiết kế tưởng chừng rất đơn giản này.

Chúng tôi xây dựng một mô hình thu nhỏ ở Tokyo trong khi tổ ở London làm việc với những phân tích bằng máy vi tính. 

Các KTS Arub dùng phần mềm để phân tích độ biến dạng và trọng tải trên mỗi cột chống.

Tổ dự án đã tạo một cấu trúc bằng nhôm khá phức tạp song vẫn đảm bảo khả năng nhanh chóng chế tạo và dễ dàng lắp ráp.

Người ta đã khéo léo xử lý những tấm nhôm để che đi những con ốc và những mối nối để làm được một bề mặt trơn tru, không có vết nối. Tổ thi công đã phải sử dụng thiết bị chế tạo máy, phải nói rằng đó là công nghệ tinh vi tới từng micro mét. Trông như một mặt phẳng liên tục nhưng thực tế mái của nó được ráp bởi các panel 2,5 x 1,2m, 2 tấm nhôm ngậm 1 khung xương bằng gỗ bạch dương, được khoá với nhau bằng mộng. Clark thừa nhận “Nếu tôi không đẩy được những đường gờ đi, nghĩa là tôi không hoàn thành công việc”,” về cơ bản có thể nói chúng tôi đã sáng chế ra một hệ thống mái kiểu mới trọn vẹn trong 5 tháng”.

Theo lời Chermayeff, họ mong muốn toà lều triển lãm này trông thật bồng bềnh, như thể đôi khi nó ở đó, đôi khi không. Và không được để lại khoảng cách giữa nó với khu vườn”. Sàn nhà bằng bê tông trải thảm 10cm đồng dạng theo mái phía trên nó. Họ không muốn tạo ra một rào chắn nào cả, vì vậy đã không có cửa. Những panel mái là thứ duy nhất ở đó sẽ che chắn mưa gió cho mọi người.

Sau khi sự kiện triển lãm năm nay kết thúc, toàn bộ khu lều đã được mua lại và đặt tại nhà riêng của một nhà sưu tập giấu tên.

( Hết phần 2 – Còn tiếp … )

Biên tập bởi Larva (Kienviet.net).