‘Khu ổ chuột’ giữa lòng Hà Nội

3
49

Mấy chục năm nay, bãi đất hoang ở Hoàng Cầu (Đống Đa, Hà Nội) là nơi sinh sống của vài trăm con người làm nghề ve chai. Hằng ngày, họ đi khắp phố phường nhặt nhạnh mọi thứ bán được rồi tập kết về đây khiến nơi này thành bãi rác khổng lồ trong lòng thủ đô.

Bãi rác rộng hơn 1.000m2, nằm gần hồ Hoàng Cầu. Nó lọt thỏm giữa những khu nhà cao tầng, có rào chắn xung quanh, có bảo vệ nên người ngoài không biết đến sự tồn tại của “khu ổ chuột” này.

Những dãy nhà ở đây đều dựng tạm bợ từ những tấm gỗ, cốt pha. Dưới sàn nhà là nơi tập kết đồng nát, bên trên là nhà ở. Ở đây có 5 dãy nhà nối tiếp nhau, trong mỗi nhà có khoảng mấy chục căn phòng nhỏ. Trên căn gác xép này có gần chục phòng với khoảng 20 cư dân. Sinh hoạt của họ tối giản hết mức có thể, vắng mặt hoàn toàn đài đóm, tivi.

Trong căn phòng rộng chừng 5m2 chỉ có vài cái nồi và một chiếc quạt cũ kĩ. “Mùa hè ở đây rất ngột ngạt, nắng nóng. May nhờ có chiếc quạt người ta bỏ đi này mà hai bà cháu tôi sống qua được mùa hè”, người phụ nữ này cho biết.

Ở xóm đồng nát bên cạnh, anh Thái (39 tuổi) làm nghề bán đồ điện cũ. Căn phòng của anh chỉ vừa đủ rải chiếu, còn bếp gas mini đặt… ngoài cửa. Dù vậy, anh tiết lộ vẫn phải hạn chế nấu gas tối đa, chỉ dùng củi để tiết kiệm.

Xóm ổ chuột có khoảng 300 cư dân, đến từ Nam Định, Thanh Hóa, chủ yếu sống bằng nghề ve chai và buôn giẻ rách. Quanh năm họ làm việc trong điều kiện thiếu ánh sáng, bẩn thỉu. Chỉ Tết họ mới quê vài ngày.

Người đàn ông này để vợ con lại vùng quê Thanh Hóa ra đây làm thuê cho một chủ vựa ve chai. Công việc chính của anh là giũ túi nilon cho hết rác rồi đóng vào bì, mỗi kg bán được 5.000 đồng.

Đa phần dân ở đây là phụ nữ. Họ chấp nhận làm thế chân đổ rác cho công nhân môi trường Hà Nội để được lượm túi nilon, chai lọ từ các xe rác. “Có công nhân thương, tháng nào cũng cho tiền. Một số người thì chỉ cho đổ rác thay họ, chúng tôi cũng thấy may rồi”, bà Tám (52 tuổi, Nam Định), một trong những cư dân lâu đời nhất khu, chia sẻ.

“Tôi sống ở đây đã hơn 20 năm nên quá quen thuộc với cảnh sống nhớp nháp này. Nhiều năm nay, tôi không bao giờ được về quê trước giao thừa vì vẫn còn xe đổ rác, vẫn phải đi nhặt”, bà Tám nói.

Cuộc sống quanh năm gắn bó với rác khiến hầu hết những người này chỉ biết chúi đầu vào làm ăn, vì “người ngợm lúc nào cũng bẩn thỉu nên không ai muốn tiếp xúc với bên ngoài”.

10h đêm, cuộc sống ở đây vẫn nhộn nhịp. Một số người chở những xe hàng nặng, cồng kềnh về. Số đông chị em khác thì lọ mọ đạp đi khắp các ngõ ngách Hà Nội nhặt rác, sang ngày hôm sau mới trở về. Không ngạc nhiên, khi bữa sáng của họ thường bắt đầu lúc 9h, và bữa tối vào lúc 1-2h đêm.

Nhiều người đưa cả con nhỏ đến đây sinh sống, bất chấp nguy cơ dịch bệnh từ đống rác khổng lồ. “Thành phố thường xuyên đến đây phun thuốc tiệt trùng. Chúng tôi cũng mua thuốc diệt muỗi liên tục nên không sợ bệnh tật gì“, chị Hòa làm nghề bán giẻ lau cho biết.

Theo Vnexpress

3 COMMENTS

  1. Đọc bài và xem những hình ảnh này tôi vô cùng xúc động, vì ở đâu đó trong chốn nhộn nhịp của thủ đô vẫn hàng ngày chứng kiến cảnh sống khổ cực của người dân. Họ cũng khát khao được học hành để mong có cuộc sống tốt đẹp hơn. Và dù trong hoàn cảnh nào họ vẫn lạc quan yêu đời như vậy. Nghĩ lại thấy giới trẻ bây giờ tệ quá, đc ăn học hẳn hoi, đầy đủ về mọi mặt mà đạo đức lại đi xuống. Tôi thấy buồn khi hàng ngày phải chứng kiến lối sống suy đồi của Bộ phận giới trẻ hiện nay. Đây là ý kiến cá nhân của tôi.

    Hiện tôi là cán bộ đã nghỉ hưu

    Trân trọng!

  2. Đọc bài mà cảm thán, tôi là KTS ra trường gần 2 năm, sống trong căn phòng chỉ nhỉnh hơn họ một chút (8m2), có khác chăng là thêm mấy cuốn sách và computer. Họ làm việc tay chân, tôi đi làm văn phòng, tuy khác nhau nhưng điểm chung là cuộc sống rất khó khăn chật vật. Cái giá trả cho công việc của người làm kiến trúc càng ngày càng thấy rẻ mạt. Vài đồng bạc còm cõi chỉ đủ trang trải chỗ ở, đi lại và kiếm chút gì bỏ bụng để tồn tại.

  3. Bạn ơi đây là khó khăn chung cuả toàn xã hội mà, chỉ nghĩ mà buồn khi bản thân tôi đây này, có học hành đoàng hoàng hẳn hoi, mà lại là top đại học nữa nhưng khi ra trường mới biết khó khăn như thế nào, sinh viên hay mơ mộng giờ ra thực tế mới vỡ lẽ ra nhiều điều.

    Mình so với bọn trẻ bây giờ sao sánh kịp, bọn nó được ăn học cũng đoàng hoàng đấy chứ, nhưng nhìn mà xem giờ nhiều bạn gái có khác gì gái gọi đâu. Đạo đức mất hết cả, Nhân tiện tôi mới đọc xong bài báo này thấy sự thực là như thế .http://www.bongda.com.vn/Thu-vien-anh/207163_Hong_Que_van_sexy_du_tiec_du_bi_to_danh_nguoi.aspx

    Đấy một buổi đi dự tiệc của người ta cũng cả ngàn đô, bằng anh em mình làm một năm đấy. Nản

LEAVE A REPLY