Gạch không nung, sao chậm thế?

27

Từ tháng 4.2010, Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định phê duyệt chương trình phát triển vật liệu xây dựng không nung đến năm 2020. Theo đó, mục tiêu là phát triển sản xuất và sử dụng loại vật liệu này thay thế gạch đất sét nung đạt tỉ lệ 20-25% vào năm 2015 và 30-40% vào năm 2020.

Trước mắt quy định từ năm 2011, các công trình nhà cao tầng (từ 9 tầng trở lên) phải sử dụng tối thiểu 30% vật liệu xây dựng không nung loại nhẹ (khối lượng thể tích không lớn hơn 1.000kg/m3) trong tổng số vật liệu xây. Song cho đến nay đã gần hết năm, quy định này vẫn chưa đi vào cuộc sống.

Chỉ đơn cử một con số: Cả nước hiện sử dụng vào khoảng 20 triệu viên gạch nung quy chuẩn /năm là mất 150ha đất tương đương một xã. Và để nung 20 triệu viên gạch trên sẽ mất 3 triệu tấn than và thải vào không khí 9 triệu tấn cácbon. Trong khi đó Chính phủ vừa phê duyệt chiến lược ứng phó với biến đổi khí hậu trong đó có mục tiêu phát triển nền kinh tế thấp cacbon, nghĩa là giảm thải khí cácbon ra môi trường. Vì thế việc phát triển sản xuất và sử dụng vật liệu xây không nung để thay thế gạch đất sét nung có tác dụng tiết kiệm đất nông nghiệp, giảm thiểu khí phát thải gây ô nhiễm môi trường, tiết kiệm nhiên liệu than, đem lại hiệu quả kinh tế chung cho toàn xã hội. Một số DN đã đón trước định hướng này và sản xuất gạch không nung để đáp ứng nhu cầu thị trường.

Song điều đáng buồn là hiện nay, quy định sử dụng gạch không nung vẫn đang “treo”. Các lò nung gạch vẫn nghi ngút nhả khói và công trình xây dựng vẫn vô tư sử dụng gạch nung bất chấp lợi ích của toàn thể cộng đồng. Thực trạng này không biết có khiến các nhà quản lý giật mình(?!).

Nguyễn ĐứcTheo Laodong