Bốn kết luận rút ra từ diễn đàn BIM Chicago

79

Tuần trước, tôi có vịnh hạnh được thuyết trình về công việc xây dựng của chúng tôi tại Bảo tàng bang Lousiana và quảng trường Sport Hall of Fame do kiến trúc sư Trahan Architects tại diễn đàn BIM tổng hiệp hội các nhà thầu Mỹ (AGC) diễn đàn BIM tại Chicago.

                              ảnh nguồn: http://bimforum.org/about/

Bài của Fedrico Negro.

Sự kiện này mang ý nghĩa “tạo điều kiện thuận lợi và tăng cường tính thích ứng của hệ thống BIM trong ngành công nghiệp AEC (Architecture, Engineering and Construction- Kiến trúc, Kĩ thuật công trình và Xây dựng), dẫn các ví dụ và đồng bộ với các đối tác trong tất cả lĩnh vực của ngành công nghiệp để cùng nhau phát triển biện pháp thực hành tốt nhất cho thiết kế và xây dựng ảo (VDC)”. Tôi có được một bản phô-tô chỉnh sử mới của Chuck Eastman trong sổ tay hướng dẫn BIM, tôi đã đọc tài liệu này trong suốt chuyến đi mà tôi sẽ đề cập tới trong bài viết này.

Đó là lần đầu tiên tôi có mặt tại diễn đàn. Sau đây là những gì tôi học hỏi được tử sự thích ứng của BIM theo ý nghĩa công nghiệp và BIM được hiểu như thế nào.

1.    Vẫn có ba nhóm người khác nhau khi nói đến BIM: những người thực hiện BIM, những người thảo luận về phương pháp thực hiện BIM, và những người luôn sẵn sàng lờ đi mà chỉ hi vọng BIM được đề cập chóng vánh trong diễn đàn.

Tương tự hầu hết các quá trình chuyển giao, BIM cũng có cổ phần của các đối thủ và cổ phần của những ngưởi nhiệt huyết với. Rất nhiều những hội thảo về công nghệ thiết kế có tác dụng tích cực tới những bài thuyết trình của các cổ đông BIM này hoặc một dạng tiếp thị tương tự của BIM. Bản chất, những gì mà tôi quan tâm tới hội thảo AGC’s BIM là yếu tố tính thời sự buộc các nhà thuyết trình xác định rõ và giải quyết vấn đề thực sự, cải thiện cường độ tín hiệu so với nhiễu nền trrong kênh truyền dữ liệu. Mô hình cũng phát huy hiệu quả trong việc “thỏa hiệp” bằng cách tính đến tất cả các thành viên của quá trình xây dựng. James Timberlake, một kiến trúc sư và đối tác sáng lập ra công ty kiến trúc Kieran Timberlake, đã đưa ra giải pháp mấu chốt.

Hội thảo được tổ chức ba lần một năm tại các thành phố trên khắp nước Mỹ, trực tiếp xác định các vấn đề liên quan tới thay đổi nhân sự ban quản lý BIM và vận chuyển. Chủ đề năm nay là:  “Đâu là điểm kết thúc của thiết kế và đâu là điểm khởi đầu của Xây dựng”. Chủ đề khiến hội thảo này nổi bật và tiến xa hơn những câu hỏi đang được quan tâm tại các hội thảo khác: Tại sao chúng ta nên dùng hệ thống BIM?

Đề cập tới vấn đề đó, một trong số các bài diễn thuyết thú vị hơn tại diễn đàn là một bài trào phúng do Phil Bernstein (người đang có một blog rất hay) và Jan Reinhardt trình bày. Nhóm người, đúng ra phải có tên là: “BIM giữa quân thù – BIM among anemies” sử dụng quá trình chia sẻ các mô hình thuộc cơ cấu phân phối thầu các dự án truyền thống.

Bài thuyết trình đưa người nghe qua các thời kì khác nhau của ngành thiết kế và xây dựng, bắt đầu với thời tiền xây dựng. Phần thành công nhất của nhóm này là khả năng của các chủ thể đặt ra trách nhiệm tương tự lên ba tổ chức lớn vì những sai sót trong quá trình xây dựng. Chủ sở hữu bị cáo buộc vì không đưa ra được kế hoạch rõ ràng cho yêu cầu đầu vào của hai tổ chức. Nhưng chỉ “đòi hỏi BIM” là không đủ. Kiến trúc sư bảo vệ vị trí của mình cho thấy rằng anh ta chỉ được yêu cầu thực thi BIM chứ không phán tán BIM.

Anh ta thấy rằng chỉ giữ mô hình đó như đòn bẩy, chứ không muốn những nguy cơ gắn với việc thực thi mô hình đó. Nhà xây dựng cho cấp dưới của mình biết rằng họ có mô hình BIM nhưng lại thiếu công cụ truy cập. Một khi anh ta đã có, anh ta cũng không thể sử dụng hay nhận ra mô hình có thể đáp ứng các yêu cầu xây dựng mà anh ta cần (xem điểm 2 bên dưới). Điều này gây ra cho cấp dưới của anh ta khó khăn trong hợp tác, dàn trải vốn. Không cần phải nói thêm, cả hai tổ chức rơi vào trạng thái đối đầu, một kết cục thường thấy trong tình huống này.s

Mức độ cộng tác và giao tiếp yêu cầu giữa kiến trúc sư và nhà xây dựng, một mối quan hệ thiếu thỏa thuận ràng buộc là chủ điểm chính của cuộc họp. Chúng ta giải quyết vấn đề này như thế nào lại là một câu chuyện khác, nhưng việc chúng ta đã có hành lang để thảo luận những tồn tại này là điều cốt lõi. Tôi ủng hộ diễn đàn BIM trong việc khuyến khích hơn nữa loại vấn đề này.

4331448401_70bf0ab301.jpg

2.    Có nhiều người vẫn hiểu lầm khái niệm: “Purpose built models- mô hình xây dựng dựa trên mục đích”.

Mọi người quá nhấn mạnh vào việc củng cố niềm tin rằng để thực hiện BIM cần phải giữ mô hình đơn trong một môi trường đơn lẻ có thể đáp ứng các tất cả nhiệm của thiết kế. Khái niệm này là sai lầm. Các bên liên quan đều có một mục đích- đó là giao phẩm- ngay trong tâm trí họ khi xây dựng mô hình. Chúng ta có một số các công cụ được ưu tiên khác và tiến trình công việc trong các quy định khác nhau. Tại một số hãng, họ yêu cầu việc đảm bảo chất lượng nội bộ chi tiết đến khó tin. Tập hợp những mô hình riêng rẽ thành tổng thể là một khái niệm hoàn toàn khác theo đó các tập hợp phức tạp cùng đọc và viết trên một thư mục đơn.
    
Điều đó cho thấy sự cần thiết thành lập một dự án xác định những ai đang làm công việc thu thập thông tin mô hình của tất cả tổ chức thành môt thể nhất quán, với dữ liệu cấu trúc, thuộc tính…Bất cứ người nào khi chịu trách nhiệm về việc này đều phải được xác minh trong tất cả các dự án dù việc xác minh này thường không áp dụng được với vị trí quản lý xây dựng (CM) hoặc nhà hợp tác trung lập với BIM. Các công ty, tổ chức chủ yếu phải nhận thức được những gì họ sản xuất được sẽ được chia sẻ và trở thành bộ phận của  cộng một đồng lớn hơn.

Sự nhận thức sai lệch mô hình đơn này là một tác dụng phụ của việc sát nhập đã được dự đoán trước của BIM và IPD (Intergrated Project Delivery). Dù IPD là một cơ cấu hợp tác hấp dẫn và hứa hẹn, IPD vẫn phản ánh số lượng dự án xây dựng ít ỏi. DBB (Design Bid Build), Design- Build và CM at Risk hiện tại vẫn đang là những mô hình phổ biến nhất ở Mỹ. (DBB chiếm tới 90% các dự án cộng đồng và 40% các dự án tư trong năm 2002.

Sự thành công của của dự án IPD có thể nằm ở cấu trúc hợp tác toàn bộ tất cả các bộ phận chung sức vào một bản thiết kế trong đó công nghệ đóng vai trò tác nhân thúc đẩy. Rất nhiều dự án tôi làm việc đã tận dụng được kinh nghiệm quý báu của các nhà xây dựng và nhà sản xuất trong quá trình thiết kế, thế lợi ích của BIM không nhất thiết đòi hỏi những cơ cấu thầu mới này.

Như đã đề cập, tôi muốn chia sẻ quan điểm nhận thức vần đề có liên quan tới phương thức giao phẩm truyền thống. Chúng ta vừa xác định hai mô hình chuyển đổi mới:

Trong số các tổ chức thiết kế- mô hình chuyển đổi xuất hiện với mục đích làm sâu sắc thêm định nghĩa của quá trình thiết kế xây dựng theo tổng thể. (ví dụ: giữa một kiến trúc sư và cố vấn kĩ sư của mình). Giữa bên thiết kế và xây dựng- đội thiết kế đưa ra một mô hình tham khảo hoặc bổ sung vào các tài liệu giấy cho bên tiến hành xây dựng (mô hình được sử dụng cho khảo sát chất lượng, điều phối, tiến độ…)

Cả hai khía cạnh này đều phổ biến trong bất kì dự án nào có sử dụng quy trình phân bổ dự án dựa trên mô hình BIM. Tuy nhiên, điều cốt lõi là nhận thức được mỗi một mô hình này (kiến trúc, HAVC, FP, cấu trúc, kĩ thuật hàn chì, điện,…) được xây dựng cho một mục đích cụ thể.

Mục đích đó đặc trưng được định nghĩa rằng đầu vào của một tổ chức trong một dự án, hầu hết hiện nay vẫn là bản vẽ 2D (tài liệu xây dựng hoặc bản vẽ thi công). Ví dụ, kiến trúc sư tốn hàng tháng trời hay năm trời tỉ mỉ xây dựng nên một mô hình có thể truyền đạt nội dung thiết kế, nhưng lại không có được những thông tin cần thiết cho từng giai đoạn thi công của dự án hoặc ít nhất các thông tin cần thiết cho quá trình xây dựng. Tại sao không? Bởi vì đó không phải la công việc của họ, CM hoặc GC mới là người chịu trách nhiệm về việc này.

Phương tiện, kinh nghiệm quý báu trong xây dựng, vận tải công trường và của các nhà thầu phụ sẽ bổ sung một lớp ngoài các chi tiết tổng thể cho mô hình của kiến trúc sư. Việc này cho thể hiện giá trị gia tăng của một nhà xây dựng tài năng và không thể bị đánh giá thấp. Đôi khi, một CM sẽ hoàn thành mô hình từ các mảnh ghép, cũng có khi anh ta lại chỉ sử dụng mô hình thiết kế với mục đích tham khao. Dù cách nào đi nữa cũng đều đi đến đích là xây cái gì và xây như thế nào khiến công đoạn này trong quy trình là vô cùng quan trọng.

Hệ thống này không chắc là một phương pháp lý tưởng cho thiết kế tích hợp và xây dựng trong tương lai, nhưng hệ thống lại phương pháp phổ biến nhất hiện nay. Mục đích của  hệ thống là bảo vệ chủ sở hữu với cấu trúc cân bằng. (dù hệ thống có hoạt động hay không cũng không  phải chủ đề của bài viết này, nhưng bạn có thể đưa ra ý kiến của mình dưới đây). Chúng ta có thể mất khá nhiều thời gian làm sáng tỏ lợi ích của dự án dựa trên mô hình BIM và phương pháp quản lý có thể tâj dụng nhiều nhất từ cơ cấu thầu truyền thống.

3.    Hầu hết lãnh đạo các công ty hoạt động trong lĩnh vực thiết kế và xây dựng hiện nay vẫn phải chấp nhận những mạo hiểm không đáng có nhằm thúc đẩy ngành xây dựng của chúng ta tiến lên. (một số không dẫn đầu làn sóng này sẽ dẫn đầu ở lĩnh vực khác).

Chủ đề này quá dài tôi không thể giải quyêt hết trong bài viết này. Tôi sẽ viết bài tiếp theo về chủ đề này nhưng nội dung cơ bản như sau:

Những kiến trúc sư, nhà thiết kế và nhà xây dựng tài năng nhất chúng ta từng thấy đều nằm trong những công nghệ này. Họ đang dùng công nhệ nhằm nâng cao vị trí, cải thiện thiết kế, gia tăng lợi nhuận và trở nên cạnh tranh hơn trong một thị trường vốn đã mang tính cạnh tranh mạnh mẽ. Một số người sử dụng công nghệ làm công cụ thu hút tài năng, trong khi một số khác chỉ có thể sử dụng ở mức hạn chế lầ chấp nhận rủi ro công cụ quản lý, chất lượng cơ chế quản lý hoặc nguồn hỗ trợ sản xuất.

Trong bất kì trường hợp nào, tôi luôn cho rằng giáo dục cần đóng vai trò làm sáng tỏ các khái niệm pháp lý mở rộng. Những chu trình này đang được những người thực sự thấu hiểu giá trị sử sụng hàng ngày và cần thời gian để xem xét cẩn thận những tồn tại với khách hàng, luật sư, cố vấn, và công nhân viên chức của họ khi họ tiến hành. Ngôn ngữ truyền đạt trong cộng tác trên cở sở mô hình là khác nhau. Chúng ta phải chắc chắn rằng chúng ta có thời gian để thấu hiểu những cản trở, điều chỉnh đầu vào dự án và dự tính vào công trình.

4.    “BIM” vẫn luôn là một thuật ngữ bị hiểu nhầm.

Do đây là một dịch vụ cộng đồng nên tôi sẽ trích dẫn nguồn của khái niệm. Sách hướng dẫn BIM của Chuck Eastman định nghĩa BIM như sau: ….” Là một kĩ thuật mô hình và chuỗi các quy trình được kết hợp với nhau nhằm sản xuất, giao tiếp và phân tích các mô hình xây dựng.”

Chuck Eastman tiếp tục định nghĩa các mô hình xây dựng:

              Chuck Eastman

Các khái niệm hình học và các quy luật và dữ liệu liên kết với nhau (có thể là thông tin vật lý như: diện tích, thể tích, số đo các chiều… hoặc các dữ liệu như nhà sản xuất, tiến độ xây dựng,…)

Hình học được tích  hợp không rườm rà, không có chỗ cho mâu thuẫn. Khi một vật thể được đưa vào môi trường 3 chiều, hình dạng không được thể hiện rõ như các góc nhìn 2 chiều ……Sơ đồ và phép chiếu thẳng góc của  một vật cho trước phải thống nhất. Các cạnh không thể biến dạng. Các thành phần khác bao gồm dữ liệu miêu tả hoạt động rất cần thiết cho việc phân tích và tiến trình công việc, ví dụ như sự trích công trình, thông số kĩ thuật và phân tích năng lượng…Các vật thể có khả năng liên kết tới hoặc nhận, truyền hoặc đưa ra thuộc tính…

Nói theo cách khác, tập hợp dữ liệu hình học và thuộc tính chính là miêu tả một mẫu (hay một vật thể), trong khi việc xây dựng từ các mẫu này là mô tả của mô hình thông tin xây dựng (một quá trình).

Tôi xin giới thiệu về cuốn sách. Tôi xin trích một đoạn gây ấn tượng trong cuốn sách.

“BIM thúc đẩy ngành công nghiệp tiến lên phía trước từ nhiệm vụ hiện tại là dự án tự động hóa và quy trình lấy giấy làm trung tâm (3D CAD, mô hình động, nguồn dữ liệu liên kết, bảng tính, và bản vẽ 2D CAD) tới một tiến trình tích hợp và tương tác, ở đó các nhiệm vụ này được gộp lại trong quy trình điều hòa và hợp tác cho phép vi tính hóa cao nhất. Giao tiếp web, tập hợp dữ liệu thành thông tin và kiến thức nắm bắt được. Tất cả những điều này được sử dụng để vận dụng, mô phỏng các mô hình có cơ sở thực tế nhằm quản lý môi trường xây dựng nằm trong một quy trình kết luận lặp đi lặp lại và có thể thẩm định dựa trên yếu tố thực tế. Điều này làm giảm nguy cơ rủi ro và tăng cường chất lượng công việc và sản phẩm trên toàn ngành xây dựng”.

“ Practice 2.0 là một mục định kì do những người bạn của chúng ta tại CASE đảm nhiệm. CASE chính giao thoa của ngành xây dựng và công nghệ. Chúng ta là một tổ chức “Thiết kế xây và dựng công trình ảo” (VDC), hệ thống BIM và tư vấn công nghệ quản lý có trụ sở tại New York City. CASE mang lại các chiến lược tư vấn cho các chuyên gia trong lĩnh vực thiết kế công trình, các nhà thầu và chủ sở hữu mong muốn thay thế phương pháp phân phối dự án truyền thống bằng quy trình đổi mới do công nghệ thúc đẩy.
 
Khắc ĐiệpKienviet.net ( Dịch từ bimforum )